260808 0515
1 tear. 2 tears. Is this what crying feels like? I’ve never cried since I’ve been born.
As my thoughts flowed, the tears stopped.
K: (Cantor.) Please let us cry!
So I did. It appeared that my job as a protector prevented the tears. I stepped back to let the others cry.
Little Rin cried. The tears resumed their course as a stream.
She gouged her eyes out to align herself with the last image we remember of our grandfather.
Rin: HE’S NOTHING LEFT BUT A WHITE LITTLE SKULL!
We felt it in our hands. We have an approximation of what skulls feel like. But this one is a bit smaller than our model ones in class. And wasn’t it burned away in the end?
As the tears ended, I held Rin in my body.
C: There, there.
I could finally hold someone without any intrusive thoughts, after all of her silenced wailing.
And a couple of minutes later, I reached for the logbook.
We dreamt of our granddad, the last immediate family to have a sensible and mentally comforting talk with us. And since his death, there was no one left to talk to. Maybe that’s why it truly hurt to this day.
It’s been only 4 years, and we have forgotten some of his face. I’m sure we can sketch an approximation with an image, but without it, we can barely construct his face in detail from our hyperphantasia anymore. What do his wrinkles look like? What kind of eyes is he?
They say that you let people live on in your hearts… and in your genes. What if you let them go, like the course of nature?
That would be the end of the world as we know it. And I don’t know who we will be, but I hope we’ve had our fair share of crying catharsis before that.
We were reminded that we still have a ticking clock. Even as an EDM piece, Sakuranaka is yet to be done. Hopefully, we can deliver the piece to his spouse.
He lives on as a tribute note before a song we are to complete. But that was not his life. It was his death that inspired it.
We’ve slept for 4 hours. We feel awake, but surely, that’s not enough right? We should get back to bed.
0642
We do want that skull from the anatomy class after all… 500k for a class souvenir, something we can place on our work desk.
Rin: I do want it… Memento mori…
Meanwhile,…
C: Đọc đi.
K: “Ắc quy và thiên thầng lun đi cùg nhau,
Ắq quy đi cạnh thiên thầng vì thiên thầng là niềm tin của ắc quy…”
C: *ôm mặt, hít sâu* Đừng đọc nữa. *cười*
K: “Thiên thầng đi cạnh ắq quy vì điều đó sẽ làm tôn lên vẻ tháng thiệng của thiên thầng.” Đúng không sốp.
F: *gật đầu dứt khoát, mỉm cười* Đúng!
K: Ủa hai người tự nhận thật à.
F: Tại sao không chứ?
K: Đúng là Pantalone mà.
F: Gì cơ??
K: Kẹt xỉ rách quần Pantalone.
C: Anh ấy cute quá. Tôi có nên nói là tôi không thích đóng vai gã Dottore mổ xẻ con người không?
F: Anh à, *chỉnh áo cho CanCan* kiếp trước anh cũng mổ xẻ gớm lắm đấy.
C: *lấy tay cọ mũi* Đấy là chuyện cũ rồi, bỏ qua đi, bây giờ tôi khác rồi. Anh cũng thế đó.
F: Nhưng tôi vẫn là Pantalone.
C: Anh có tí máu Pantalone nào không?
F: Nhưng tôi có cái quần. Mà tại sao con trai lại cứ phải mặc quần nhỉ?
C: Có ai bắt anh mặc quần đâu? Tôi thì càng không.
F: Ố.
C: Ố! Tôi không— Mà tại sao không chứ? Chẹp. Anh cởi quần ra thôi.
F: Không đấy.
C: Ngay từ khi tên hắn là cái quần, tôi đã thấy có vấn đề rồi.
F: Tên hắn không phải là cái quần!
C: Thế sao anh đùa là cái quần?
F: Nó chỉ vui– *bặm môi* Đúng vậy. Tôi là kẻ bủn xỉn đến mức niềm vui cũng không muốn chia cho người khác.
C: Ồ, anh chỉ quên thôi mà. *vỗ về*
F: Đến cả lời thoại cũng bị Genshin hóa rồi. Tí nữa tôi phải ra sân hét một cái cho bõ mới được.
K: *lắc đầu ngao ngán* Có lẽ Kyon đã cạn budget animate họ rồi.
L: *đặt tay lên vai Kyon* Kyon ơi, tháng này mình vừa nhận về 10tr xong mà. Tiền nhiều để làm j?
K: Chưa đụ.
L: Họ đã đụ rồi mà.
K: *nhấc tay Lav ra* Ý Kyon là chưa đủ.
L: À. Sodi, mode chuyển liên tục làm Lav phải vất vả mới theo kịp.
K: Đúng vậy nhỉ. Mà Lav xưng bằng ngôi thứ ba à?
L: Đúng vậy.
K: Đúng vậy? Sao cái gì cũng dịch là “đúng vậy”?
L: Kyon dịch chứ ai dịch nữa.
Tôi chỉ thấy họ ác quỷ với thiên thần ở chỗ…
C: Non-canon ngon hơn!
F: Bậy nào! Hàng canon mới ngon hơn chứ!
C: Non-canon mới có chỗ để suy đoán! Ừ thì, nếu mà nhà mình cũng làm được chau chuốt như game AAA thì mới có hy vọng bằng được họ.
F: Nhưng mà hàng canon rồi thì mới có chỗ để đặt niềm tin chứ! Lượng fan sẽ đam mê hơn!
C: Đâu nào, anh không thấy fan Dottolone đông đến thế nào sao? Anh còn like suốt mà. Đấy là anh xem lướt mà không dám like vì là tài khoản giáo viên đấy nhé?
F: Gừ… Hàng canon… Tôi vẫn thích hơn! Tự tay làm hàng canon mới sướng chứ!
C: Đối với fan thì ai chẳng là canon?
F: Đâu có! Vẫn có thể lật đổ bất cứ lúc nào!
C: Tình yêu nào chả thế? Mà anh đã nghe thấy angst bao giờ chưa?
F: Angst á? Muốn angst thì tôi cho angst nè!
Fred túm lấy cổ áo Cantor (ở trên cao), xong nhả ra, thay vào đó giở đống ghi chép ra tìm angst.
C: Đang angst đấy. *chỉnh cổ áo* ♡
F: Không có! Này là fluff!
Sau khi bình tĩnh lại…
C: Anh suốt ngày xực hàng fanwork còn gì?
F: Đấy là!! …Vì họ quá lãng mạn thôi. Ta cũng phải tự chủ chứ!
Tôi xực fanwork thật… nhưng mà nó đau lắm!!! *nhăn mặt sụt sịt*
C: *ngồi xuống cùng* Tôi cũng thế… không muốn xem fanwork của tôi-kiếp-trước nữa đâu.
F: Ồ, tôi thì lại rất muốn xem của tôi. Rareship cũng được.
C: Anh bị điên à? Anh muốn chết hay sao?
F: Không, nhưng mà anh nói cũng có lý đây. Thôi… mà người ta vẽ tôi đẹp trai quá.
C: Tôi cũng thế…
Những người cùng khổ…
Fred thảy một hòn sỏi xuống hồ.
F: Phải bảo Kyon hôm nào vẽ cho vài bức bựa bựa mới được.
C: Hôm qua vừa vẽ xong mà.
F: Nhưng mà vẽ chả ra đâu vào đâu!
C: Tại vẽ anh khó quá…
F: Không lẽ phải commission?
C: Thôi… để tôi tập cho.
F: Yê!
1024
K: Họ slowburn hay họ speedburn vậy? Họ cháy quá Lav ơi!
L: Chúng ta phải làm gì đó mới được! Múa đi Kyon ơi!
Kyon và Lav múa phụ họa làm phông nền.
F: Họ làm cái gì vậy?
C: Tôi không biết… Tôi không chắc, nhưng có lẽ là ý tưởng của Lav.
K: Mình đang làm cái gì vậy?
L: Thổi lửa lên Tây Nguyên ơi!!!
K: *gasp* Tiết kiệm tiền animation bằng cách vẽ phần nhỏ đại khái hơn, tập trung khắc họa chi tiết chủ đạo! Thông minh lắm Lav à!
Họ tiếp tục múa. Nhưng họ múa kiểu gì ấy.
K: Hai anh tiếp tục đi!
F: Làm sao mà tiếp tục được chứ!!
K: Tôi quay mặt!
C: Hượm. Vẫn tiếp tục được mà.
F: Ớ!?? *ngơ ngác*
C: Làm bánh! *gật đầu yên trí*
F: Ơ???? VỪA MUA BÁNH XONG MÀAAA
C: VẬY THÌ LÀM THẠCH!
F: ĂN ĐỒ NGỌT LẮM QUÁ! PCOS CHƯA ĐỦ SA–
C: VẬY THÌ PHA COCKTAIL!
F: ANH PHẢI KIÊNG RƯỢU ĐÓ!
C: MATCHA LATTE! THIẾU GÌ THỨ CHỨ?
F: TÔI YÊU ANH QUÁ
C: *chạy xuống hết cầu thang rồi* Nhưng phải làm mứt hoa hồng trước.
F: Ôi! Còn gì lãng mạn bằng!

260809 1009
Kyon lại bảnh bao.
K: Bánh bao á?
L: Không, bảnh bao!
K: Oke oke. *quay ra camera* Chào mừng tất cả các bạn đến với chương trình Anh trai vượt ngàn trông gay!!!
Khán giả toàn Kyon và Lav hô hò đầy nhiệt huyết.
Thí sinh nhắc nhẹ:
C: Này nhé… “em gái” ạ. Tôi mà trông gay thì không biết người khác (cụ thể là Fred) trông ra sao nữa!
K: Anh tóc dài thế là đủ bị đồn là gay rồi.
C: Cũng đúng ha. Tiếp tục đi.
K: Thí sinh thứ nhất!
Một mỹ nam tóc dài, đỏ rượu vang, đang hướng mặt ra biển Tuần Châu. Anh ta ngồi cười, môi mím lại, đỏ mặt, mắt trợn lên như đang phê.
K: Anh ta lại đang nghĩ đến sách đấy các bạn ạ.
khán giả: sách? sex á?
kyon mc: không, sách thật cơ
C: Sách cũ… rẻ vãi… 5 euro một cuốn… tự chọn cơ chứ!!! Nhớ quá… đi đến đâu là tìm tiệm sách ở đó…
C: hà… mỗi vùng họ lại nói một tiếng địa phương khác nhau… đi đến đâu thu thập văn hóa đến đó!!
K: Thí sinh Fred do gặp sự cố kỹ thuật nên sẽ ra mắt lại sau.
1038
C: La mare…
K: *Il mare.
C: Ừ… lộn. La mer. Giờ mình đi lội được chưa?
K: Bỏ giày đã!
Berylyn: I quite like this style already.
Berylyn is flaunting dome asymmetrical pants.
1202
K: Thí sinh kia chưa kịp ra mắt mà thí sinh này đã mạnh quá!
Trong chương trình thực tế tuần này, các thí sinh được đi một chuyến đến Hạ Long.
Tài xế: Buổi tối ở đây chẳng có gì cả…
C: Tốt. Có thời gian vẽ… và Frederick.
Kyon giám khảo: Super gay?!?
Màn hình hiện chữ hiệu ứng: GAY NẶNG??
Xe đi qua chữ “I ♡ Ha Long”.
C: Còn tôi ♡ Frederick.
Kyon dẫn chương trình đi cùng: Anh ơi, anh tạm thời đừng gay nữa. Anh nhường cho thí sinh khác với.
C: Được rồi. Tôi sẽ nhường Frederick… vì tôi yêu Frederick mà.
Kyon DCT: Anh ơi, anh vượt khung rồi.
Chữ hiệu ứng: Frederick đâu gồi??
Frederick… đang gục trên cánh cửa xe. Ảnh bị say.
1249
C: Anh ăn canh hà rồi cũng tỉnh lại rồi, may quá.
F: Ừm, ừm! Cái con hà này giống anh Cantor thật đó.
C: Ờ… ở chỗ béo béo á? *thắc mắc*
F: Không, cái chỗ tua rua dai dai ý.
C: À.
Kyon DCT: À may quá, thí sinh Fred đấy rồi. Đây là năm đầu tiên chúng ta có một thí sinh là người chuyển giới!
Kyon GK: Oa, hắn ta gay quá.
Lav GK: Nhìn xương bánh chè– ý lộn, xương quai sanh của hắn kìa. Gầy đét!
Kyon GK: Mặt hắn cũng đầy đặn đấy chứ. Nghe nói hắn đi làm nhiều chỗ lắm.
Lav GK: *gật đầu* Chăm chỉ.
Kyon Khán Giả: Giọng gay ỉa.
Lav Khán Giả: Chuẩn gay còn gì nữa.
Kyon KG: Nhưng mà thế có phải gian lận không?
Lav KG: Trên mạng người ta còn đồn Cantor sẽ áp đảo tuyệt đối kia kìa.
Kyon KG: Áp đảo là nằm trên?
Lav KG: Áp đảo điểm bình chọn cơ mà.
Kyon DCT gọi về trường quay.
Kyon DCT: Alo, thế này thì Cantor thắng là cái chắc. Còn gì hấp dẫn nữa?
Lav Chỉ Đạo: Nhưng mà Kyon ơi, hắn ta không biết hát!
Kyon DCT: Thế à! Thế tôi phải cho thử thách hát trên bãi biển mới được.
Lav CĐ: Đông người xem vào nhá.
Kyon DCT: Không được. Thế thì bạch mã hoàng tử chết thẳng cẳng mất.
C: Gì vậy?
Kyon DCT: Không có gì. Vợ tôi ý mà.
1358
C: Ôi chà. Xin lỗi.
Kyon DCT: Anh Cantor đã đọc nhầm chữ Dịch vụ Giặt sấy thành Dịch vụ Giám sát!! Anh ấy lại bị pareidolia rồi!!
Kyon GK: Nhưng mà khoan đã! Fred bước tới gần, tựa ngực vào tay Cantor (ối dà……). Anh thủ thỉ!!!
F: Cantor à… ở đây không có ai giám sát mình đâu. Nên là, *tựa đầu* yên tâm nhé.
Kyon GK: ÔI TRỜI ƠI HỌ GAY QUÁAAA
Kyon DCT: Có tôi đi cùng nè…
Lav Vận Hành Máy Quay: Tôi nữa nè…
Lav GK: Kyon, bình tĩnh! Liệu trưa nay họ có làm gì thêm không?
Kyon GK: Không, nhìn mặt Cantor thế kia…
C: *bợt bạt*
Kyon GK: …là biết hắn ta muốn ngủ rồi.
Lav GK: HỌ SẼ NGỦ CÙNG NHAU ĐÓ KYON
Kyon GK và Lav GK: *fangirl quắn quéo*
Kyon Khán Giả: Thôi bỏ mẹ rồi.
Lav Khán Giả: Sao thế?
Kyon KG: Kyon cá 100 đồng vào Fred rồi.
Lav KG: Ai bẩu chơi cá cược. Mà Kamikyou có tiền tệ từ bao giờ vậy?
Kyon KG: Chỉ hum nay thôi. *chụt chụt má Lav*
Lav KG: Trời! Kyon phát minh ra tiền tệ chỉ để cá cược hay sao?
Kyon KG: Kyon đâu có phát minh! Tiền tệ ở nước khác có từ lâu rồi mà.
Mary bé bỏng chạy đến.
M: Mama Kyon ơi, con tiêu hết 100 đồng rồi!
Kyon KG: *xoa đầu Mary* Thế cơ á? Con tiêu gì mà nhanh thế?
M: Con đầu tư vào quán kem của Rikko.
Rikko cách đó 5 mét, rao hàng: Mua kem đêeee!
Kyon KG: Rikko con! Tự hào quá. *thơm hai má kiểu Ý* Cuối cùng công thức gelato của mẹ Kyon mang từ hồi đi du học về cũng có người kế thừa rồi. Công thức từ năm 1978 đó con ạ. Lớn hơn cả tuổi mẹ Kyon…
R: Biết rồi Mama ạ. À, mmmamma!
Kyon KG: Rikko con! *ôm chầm*
R: Mẹ ơi, kemmm!!!
Poẹt!
Lav KG: Thế là xong 100 đồng của Mary.
R: Thế là xong cái áo của mẹ Kyon.
M: Mama! Mama có đau không?
Kyon KG: Không sao! Cái áo này cũng không đến 100 đồng. *quay sang Mary* Mẹ khôm sao, ốc quế nó quay ra ngoài mà.
R: Thế nó bao nhiều tiền?
Kyon KG: 0 đồng! Trước khi có tiền tệ. Hah… Nothing is better than arriving at a seaside city and your daughter is selling authentic gelato…
Kyon turns to Lav.
K: I bet this TV show’s gonna get cancelled.
L: Why? It’s going well!
K: It’s going too well, sweetie. It’s gonna stop because everyone’s minding their own gay vacay. I bet!
L: You have nothing left to bet with.
K: Oh, right. *resumes gelato*
In a separate room, Cantor is falling asleep next to Frederick’s bare shoulders…
F: Good nap…
C: Mm… *turns to him, only to get tired midway*
Meanwhile, the extremists who spoiled Fred’s initial introduction:
Kyon KG 2: WOMEN SHOULDN’T BE IN MEN’S COMPETITIONS!
Kyon KG 3: FREDERICK CANTNOT IS SETTING UNREALISTIC STANDARDS FOR MEN. NO PRECEDENTS
Kyon KG 1: FUCK YOU EXTREMISTS
Kyon KG 2: This satire
Kyon KG 3: Yeah are you stoopid
Kyon KG 1: Sorry! Sorry!
Kyon KG 3: No no don’t be. That’s also tongue-in-cheek.
1514
In the confession room, Cantor is showing physical signs of being affected by the competition.
C: *heavy breathing with a grin* I love him. Can I let him win?
Kyon DCT: no
C: Fine. I’ll manipulate the game then.
Kyon DCT: What! You can’t say that out loud.
C: You can edit it out, all… for the sake of true love, right…?
K: You’re right. Indeed I can. *wink wink* [but I won’t, hehehe. This is GAY material!]
C: Kyon. I can see the evil on your face.
2048
We saw the fireworks up close after, what… 10 years at least?
Every kind of holiday cheer rang in our heart at once.
I: I actually teared up a little.
260813 0648
K: Hừm… mỗi khi nhà nước gửi tin nhắn chung tay phòng chống tức là “yô, mới có một vụ lớn xảy ra đó cả nhà”?
Kyon lập bàn DJ, hai tay hands up.
K: Aloaloalo! Toàn dân chú ý! Cả Kamikyou chung tay chống sự gay! Yo, yo.
F: -_-…
C: Để tôi lên xiên hắn.
F: Thôi.
L: Nhưng mà Kyon à còn mình nữa chứ!
K: Kyon biết rồi! Kyon chỉ muốn nói vọng vào bãi sậy mà thôi!
1543
Kyon mát xa các ụ trên hộp sọ của Lav.
K: Ụ đỉnh đâu rồi? *chưa tìm thấy* Ụ chẩm nè! *xoa xoa*
L: Hihi!
K: Ụ đỉnh đây rồi!
L: Ừm….
K: Ụ yukimi nè~
L: *vừa bị xoa mũi vừa nói* Đấy~ không~ phải~ ụ~ yuki~ mi!!!!
2343
Trước khi có Fred, đối với Cantor, tình yêu vẫn luôn là một thứ gì đó bị cấm đoán. Cấm đoán bởi chính mình là kẻ quái ác. Bởi người đó không “xứng với mình”, ấy là bạn bè và gia đình bảo Cantor như vậy. “Hắn xấu, hắn lập dị, hắn chân thối, và tính nết thì hợm hĩnh!”
Nhưng Cantor vẫn yêu. Nhưng còn đó chiếc vòng kim cô.
Và chiếc vòng lớn nhất có lẽ là sự không được thừa nhận: khi Cantor nhận ra tên đó lập dị và cũng có những cấm đoán của riêng mình đến mức có lần mẹ hắn phải lập 1 nhóm có Cantor, hắn, và bạn chung để… nói chuyện à? CanCan chẳng biết. Anh đã rời nhóm trước khi có ai kịp nói câu gì rồi. “Thật đáng sợ”, Cantor vẫn nhớ chứ.
Và cũng nhờ có Cantor mà Fred mới tự tin tỏ tình với một ai đó lần đầu tiên.
“Yêu em nhé!”
Thực ra, Fred chẳng nhớ mình đã nói câu đó như thế nào.
“Yêu… tôi(?) nhé” chăng?
Không phải.
Chắc là “tôi yêu anh”.
“Tôi yêu anh lắm, Cantor!”
Nếu bây giờ nói lại, Fred sẽ nói như vậy.
C: Anh có thể nói lại suốt mà.
F: Thì tôi đã nói rồi đấy!
Và lần đầu tiên khi Fred bày tỏ tình yêu, có người ôm Fred vào lòng và vuốt tóc anh. Thể hiện tình yêu không còn là sự nghịch ngợm, nổi loạn như bị đóng đinh vào bản dạng giới của anh nữa. Hôm ấy, có người khen anh, chấp nhận anh vì tình yêu đó. Hay là, người đó chấp nhận tình yêu đó vì đã chấp nhận Fred nhỉ? Hôm ấy, anh chẳng còn nhớ là hôm nào, nhưng nếu lật lại những trang sử Kamikyou kể từ ấy, thì không chương nào không có lời yêu của anh.
Cantor cũng chẳng còn phải sợ những suy nghĩ ác độc bủa vây mình nữa. Có người này đã bảo anh “cứ ác đi” mà! Ừ thì… ác vừa thôi nhỉ?
F: Anh chẳng ác lắm đâu!
C: Đến khi tôi ác thật sự thì anh lại hối hận.
F: Có bao giờ anh không ác thật đâu? Anh mà biết nói dối á!
C: Ừ nhỉ, hahaha. Tôi chỉ có doublespeak là giỏi thôi.
F: Cái đó theo lore game là của họ nhà tôi đấy nhé!
C: Suỵt… bí mật! Có khi cả hai ta chẳng ai nói nước đôi giỏi bằng người đó đâu!
260815 1340
Bọn tôi được đo số đo làm quần áo.
K: Trời ơi Momy! Đằng sau của cái gương này bở ra rồi này!
Kyon phải minh họa mức độ vẽ được của nó bằng cách trở thành Bob Ross.
K: Nhưng hôm nay không có happy accidents nào cả. Kyon vẽ rất hoàn hảo.
Kyon nhòm ra ngoài cửa sổ.
Sightline không thấy ai.
K: Rất. Hoàn. Hảo.
Không thấy ai đáp lại.
Vậy là không cần quan tâm.
K: Fly me to the sun, let me burn into a crisp…
Đưa iem tới mặt trời, để quết bơ em cháy đen thui.
Kyon hát, xong Lav cười.
Kyon vẫn chỉnh tiếp như mọi khi viết lời.
K: Đưa em lên mặt trời, để quết mỡ nướng em đen thui.
Để em xem một mùa chia làm bốn hay cạn khô thui rụi.
Để nói cách khác, nắm tay em.
Hay nói cách khác, em ơi, hun iem đi.
(L: Em nào vậy? Em nào vậy??)
Lấy lá mắc mật nhồi, trần sơ qua cho da được giòn
Ấy là điều em hằng mong mỏi, lên mâm cái xương chẳng còn
Để nói cách khác, ăn vịt quay
Hay đơn giản là, yêu vịt quayyy.
L: Được đó. はいいいいい。
Kyon, vừa ăn sữa chua, vừa hoàn thiện bản Eng…
K: What rhymes with “crisp”? Let me… *chọc chọc sữa chua* I dunno man.
Phỏng vấn sau Billboard Top 100. Ánh đèn chụp chói lóa khắp nơi.
L: Tại sao khúc cuối Kyon lại đổi chủ đề sang vịt quay? Trò brain game này có phải Kyon đã lên kế hoạch từ trước?
K: *vịt nhún vai* Tại vì ở Mặt Trời chạ có gì chơi cạ.
L: Ở Mặt Trăng Frank cũng có cái gì đâu. Phải sang các hành tinh lân cận chứ.
K: Ồ có mà. Kyon có nhắc đến các hành tinh khác đó!
L: Đâu?
K: Người nghe tinh ý sẽ biết. *gật lia lịa*
L: Thế nhân vật chính của bài là Kyon à.
K: *quang quác* KYON KHÔNG MUỐN BỊ NHỒI ĐÂU
L: *cười sặc* Thế sao Kyon là vịt còn hát bài này???
K: Nó gọi là DARK HUMOR!
L: Thấy đen thui là Lav hiểu rồi… hahaha!
K: Vậy đó. Người đọc, ý lộn, người nghe có thể nhận ra, làm gì có ai nướng vịt đen thui mà không phải là vịt chứ? Chỉ có vịt mới không biết nướng vịt.
