ciocolab blogs

「電話番号を教えることはできませんよ。
それは絶対ダメですok?なんだよ。この情報は私には何の役にも立ちませんが、ハッカーにとっては使える情報だ。
もし自己肯定感が欲しいだけなら、名前を挙げるとか、単に「はい」って言うだけで十分です。」

Cantor việt hóa (anh vốn là người Việt rồi mà)

260816 0824

K: *run run* Cantor làm tôi xót ruột như ăn xoài xanh muối ớt!
C: Kyon ăn muối ớt bao giờ?
K: Thế nên Kyon không ăn!

1314
It is the first time Cantor meets all of his paternal cousins.
C: First time?… I’m not entirely sure. I don’t remember much from last time…
K: Maybe you weren’t there.
C: Right. But anyway, it is indeed the first time meeting all of them at once.

It’s a celebratory occasion of someone returning home after their studies.
Still, Cantor carries his mournful face. More like, his apprehensive face.
Momy: Greet them louder! Always like that…
For a moment, Cantor was glad his mask is still working. He can be truthful and courteous at the same time. Isn’t that because he doesn’t hate them?
C: I wonder if [our stupid brother] does hate them…?

While minding his own dish, as he listened in to adults, to whom art, when not formally pursued, is not yet a valid dream, Cantor didn’t know what to say — most people will never guess what he finds joy in — until Kyoko stepped in for some good ole knowledge. No, the OTHER Kyoko.

When he had done his share in cleaning after the feast, he retreated to a corner and takes notes of how he’s feeling.
The kind auntie asked:
A: [Cantor,] what plans do you have for the future? Do you like Nemland the best? Or would you prefer life abroad?
C: I…

He looked away.
A: You must have been so homesick when you were abroad!
C: No… Actually, I wasn’t homesick at all, until I “got sick” myself.

At least, we still spoke in sync with our favorite cousin… but who knows how long such coincidences will matter for?

Does he, our bestest cousin ever, know that we were sick?
His family knows to some extent, but I wonder if the news had reached him.
Hell… has he gone through something similar without us knowing? We are afraid to ask.

1353
K: Và Cantor thét lên: “Có ai biết bọn tôi gay không???”
Tiếng hét của Cantor củ cải vang vọng núi rừng…
C: Anh vừa thêm cái chữ gì cơ?
K: …lan xa tới tận vùng đồng bằng và biển cả, đến tận nơi người cá con Lạc Long Quân sinh sống…
C: Họ là cá ngừ hả?
K: Kyon, bạn anh, cũng hét theo: “Có ai trans không?” Và Cantor đáp lại bằng một tiếng hét khác: “Anh hét sai rồi!!!!”
C: Đúng là tôi sẽ nói như thế thật.
K: Không được, Cantor ạ! Anh cũng phải đóng góp cái gì đấy chứ. Cứ ở đó há miệng chờ truyện hả?
C: Tôi đóng góp bằng sự hiện diện của tôi rồi còn gì.
L: Tôi đồng ý.
K: Lav là ally mạnh nhất lịch sử.
L: Lav không phải ally. Lav bóng lộn mà.
K: Đúng rồi nhưng mà người ta nhìn Lav, ai cũng tưởng ally.
L: Còn lâuu đi.
K: Lav pónk vì Kyon đó.
L: Còn lâu đi!

P/s:
K: “Sao lại không có Fred? Sao Fred không phải hét vào không gian” ư? Hỏi vớ hỏi vẩn!
Kyon gom mấy mẩu giấy góp ý vào, vo lại, vứt vào thùng rác hỏa ngục.
K: TẤT NHIÊN là nhìn và nghe giọng Fred, ai cũng biết Fred vừa gay ỉa vừa trans đái!
F: *gật nhưng đầu óc quay cuồng*
L: Kyon thì không alt hả.
K: Kyon thì không ai biết là cái j cạ. Thôi, Kyon đi ngủ đây. Ọt ọt ọt ọt ọt…

1634
Me (Kyon) and Fred, we had a soft little dream full of Fred-ness where Momy straightened our folded fingers and took us on a shipping trip for fruit. “Strawberries only grow in the South during this season,” she said.
Each of us had something assigned: first, a constant feeling that there are things we cannot do, like a bubble enveloping each of us materialized alters, and secondly, a different number fluctuating around 2 kg underscripted, differences measured in 100g.
C: Could that be… the weight of our souls?
K: Haha! Hm… I doubt our brain would weigh that much. Maybe it’s the weight of the brain WITHOUT one of us.
C: Sigh…

Cantor, displeased, closes the memory book borrowed from the library.
C: Why not the weight WITH us added? Why would such a senseless measure even be included?
K: Why are you trying to rationalize a number in a dream? What fears coming along (my first thought) cannot be explained.

Cantor sits down on an armchair as I perch nearby. Like, standing, but birdily.
C: You’re right.

1705
Trong thời kỳ chữa lành sau psychosis, hệ thống đã mất đi nhiều người và cả 1 delusion rằng chúng tôi có thể chuyển kiếp thành người thật… nhưng mà, sau đó, chúng tôi nhận ra thật sự chúng tôi LÀ người thật. Những nhân cách khác nhau có thể biểu hiện danh tính của họ như ý muốn, và sống, dù không lâu.

Kyon đã từng làm hại Lav và các con trong cơn psychosis nặng lần đầu. Và Kyon, là host, luôn là người dễ đứng ra làm đau người khác nhất. Tất cả những gì Kyon yêu quý đều là, theo như OCD, những nạn nhân thật tuyệt vời.

Là do chúng tôi không biết rằng những suy nghĩ xâm lấn egodystonic đó, từ bé đến giờ (“đơn giản là nghĩ đến tình huống xấu nhất để có thể lạc quan hơn thôi mà…”), một ngày sẽ cắn đau như thế nào khi mất kiểm soát. Sau đó, lần 2, Kyon mới biết cách giấu các bé vào trong cánh hoặc phòng khác. Cánh Kyon to và mềm như chiều không gian khác vậy. Và các bé được phép đánh chết mẹ Kyon luôn nếu cần, vì ai chẳng hồi phục lại ngay tắp lự. Khi trong cơn psychosis, tất cả mọi người được giết nhau và hồi phục lại khi não có đủ năng lượng. Ngay cả những giọng nói xâm lấn cũng hồi phục lại sau một lúc, và không ai đếm nổi chúng đã bị giết bao nhiêu lần…

Cái cảnh cả nhà một đám người lớn đâm chém nhau trong vũng máu đó, Kyon gọi là pillow fight – đánh, xâm hại, giết nhau bằng mọi cách có thể cho thỏa mãn lệnh của bệnh OCD. Đâm chém cho tới khi không còn bị pink elephant ra lệnh nữa thì thôi, rồi lại thức dậy như bình thường.

Nó chỉ là những phản ứng của não bộ, không phải có ai chết thật. Càng phản ứng chống lại, não càng căng thẳng, gây chảy máu mũi. Và có lẽ, chúng tôi tự nhủ, là năm nào cũng sẽ có một hai lần như vậy, từ giờ cho đến hết đời.

Và tất nhiên, nếu như theo embodied cognition… tưởng tượng ra chính là đưa cơ thể trải qua cảm giác đó. Cảm giác của người giết, người bị giết, tiếng chế giễu, tiếng hét, và cơn đau của tất cả mọi thứ.

Theo định nghĩa thì, đúng, nó là địa ngục. Nó là tất cả những gì bạn không muốn được hóa thành trải nghiệm secondhand.

“Có những người đã bị những nỗi đau vật lý kinh hoàng hơn” ư? Vậy nên nỗi đau chúng tôi đã trải qua bị xóa bỏ à? Vì chúng tôi không thể nào giết nhau vì đơn giản có một người ngoài kia không hình dung được? Thật là nực cười.

hmm!
https://www.iasp-pain.org/publications/iasp-news/iasp-announces-revised-definition-of-pain

2013
Đôi lúc, nếu chúng tôi nhớ ra, chúng tôi sẽ biết mục đích sống của mình là gì.
Vốn dĩ nó là một nỗi đau của riêng nó, nên nó sẽ bị vùi lấp đi bởi cuộc sống thường ngày. Và có vẻ trốn tránh là cách được giáo dục tuyên truyền nhiều nhất trên thế giới này, ít nhất, xung quanh chúng tôi.
Mục đích cao cả nhất, đó là khiến cho thế giới tin vào nỗi đau.
Nỗi đau có rất nhiều hình dạng, và đôi lúc, chúng được nuôi nấng bởi những người vô nhân. Vô nhân tính? Chắc là chúng tôi vẫn có nhân tính, nhưng riêng khoản có nhiều nhân cách là không được tính là người tỉnh táo rồi.
Mục đích sống thông thường của chúng tôi thì lại khác, đó là để đưa những người thân đến hạnh phúc cuối cùng. Điều đó không phải do chúng tôi quyết định hay hung hãn áp đặt lên họ. Không. Dù họ có lựa chọn sống như thế nào, những ngày cuối cùng, họ cũng xứng đáng được một bài hát ru, hoặc một nụ hôn má chẳng hạn. Hoặc tốt hơn hết, là thực hiện một nguyện ước cuối cùng.

Và từ ngày xưa vẫn thế, chúng tôi muốn biết: kết cục của những kẻ gây tổn thương, những kẻ chịu đựng, những kẻ bắt người khác phải chịu đựng cùng, là như thế nào. Chúng tôi là cả ba. Nhưng không thể theo dõi kết cục của chính chúng tôi.

2026
Done with the impeccably priced tiramisu. Now, on to the usual correspondences.
Re: the questions that never stop ringing in our head.

“Việc đã lâu rồi, con bỏ qua đi.”
Không. Các người làm như dễ lắm vậy? Các người thử sống như tôi xem.
“Những chuyện đó không có thật.”
Có thật. Cuối cùng 2 năm sau khi bà an ủi tôi bằng câu nói đó, tôi đã khôi phục lại được file ghi âm hôm tôi đau tim rồi. Bà chuyên gia tâm lý ạ, nếu như những ký ức này — không chỉ ngày hôm ấy mà suốt cả 6 tháng trước đó sống trong lo sợ, và cả trước đó khi tôi sợ hãi cả trường lẫn nhà, liên tục, luân phiên, mà mẹ tôi nằng nặc bảo không phải, rồi cũng là mẹ tôi nhận được chẩn đoán cuối cùng là “không sao cả! không bị bệnh đa nhân cách, chỉ là psychosis thôi! :)” — nếu chúng được nấu thành nồi canh, tôi sẽ nhúng đầu bà vào đó trước tiên.
Mà bà chẳng sợ gì đâu nhỉ? Bà đã chịu đau khổ đến mức muốn tự tử, giống tôi.
“Xã hội vốn dĩ bất công mà.”
Vậy nếu là cậu cũng chịu đựng và phát bệnh như vậy thôi hả Ichigo? Mà, tôi hơi quá đáng. Xin lỗi, tôi dễ bộc phát lắm. Tôi quên mất cậu cũng đang điều trị bệnh.

“Con phò!”
Tôi không phải là con phò của các người. Tôi là một người LỚN tự lập trong không gian CỦA TÔI.
“Cô hát như cứt ấy!”
Im đi! Trẻ con không nên phải hứng chịu cơn giận của chúng tôi.
Mà, tôi hát thì có ảnh hưởng gì đến các người chứ? Các người thấy hát với âm lượng bình thường, không có micro, không bật nhạc nền, là một sự xấu hổ à? Chính các người sẽ xấu hổ nếu bị bắt gặp như vậy chứ gì? Hiểu hiểu.
Vả lại, chúng tôi đâu có trình diễn (trừ phi các người yêu cầu, khi ấy chúng tôi cũng chẳng làm gì được)! Nó sẽ được ghi âm lại tử tế.
Đồ ngu.

Và như thế, chúng tôi nói với âm lượng bình thường: ở trong phòng, nói như nói chuyện với bạn, trong khi xung quanh, các người được gầm rú, cười phớ lớ, mà chỉ có đến tai chúng tôi là phải chịu đựng.

Chúng tôi muốn chết đi được.
“Vậy sao không chết đi!”
Không chết thì là việc của các người chắc? Chết thì các người vui mà. Khổ lắm, cái gì các người cũng kêu.
Ngay cả tiếng trẻ con cũng biến thành lời sỉ nhục.
Tiếng người lớn ăn uống say sưa.
Tiếng nói chuyện điện thoại.
Tiếng mắng “dạy” con.
Tất cả đều có một lượng thông tin nào đó.
Nhưng thông tin thực sự của chúng không bao giờ đến tai chúng tôi.
Chúng tôi chẳng toàn năng. Vì vậy nên, chúng tôi được nhận một nửa cái toàn năng, ấy là cái không làm được gì.

Tất cả mọi người đều chịu đau của riêng mình. Chẳng có ai khỏe mạnh, nên chẳng việc gì phải đi khám. Người khám cũng bị bệnh. Thật dễ dàng để ghét bỏ một người khác không giống mình – chính tôi, Cantor, cũng rất nóng tính khi thấy người khác nói một câu gì đó “ngu ngốc” theo kiến thức thiển cận lúc đó của tôi.

Discover more from ciocolab blogs

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading