260825 0751
Chụt chụt. Ôm eo, ôm lưng, ôm vai.
F: Are we… friends?
C: Anh chưa nhận ra hả Frederick?
F: Ừmmm…
Chuông báo snooze lại kêu, và họ hôn một đợt cuối trước khi dậy hẳn.
F: Tôi mừng là tối qua anh không tự làm đau mình… Cantor ạ!
Cantor ra hiệu cho anh hôn vào một chỗ không ai nhìn thấy.
K: Wow! Hôm nay Lav ghi chép à? Đọc phát biết ngay!
L: Hì hì!
K: Lav chịu khó phát huy, ghi nhiều vào nha!
L: Oke, oke Kyon. Thuật lại cũng vui đó chứ… Kiểu như nhớ lại chi tiết của một cuốn truyện ý nhỉ? Chẳng nhớ mặt họ lúc đó ra sao.
K: Đúm vậy, đúm vậy. Thôi, cô nổi loạn của tôi ạ, đi đánh chén mỳ tôm thôi.
L: Oanh tạc toa lét đi đánh răng thôi.
K: Sao cảm giác như tối qua mình chưa đánh vậy?
L: Đánh rồi mà.
0817
Nhắc đến chuyện đánh…
Trong khi Cantor dùng hyperphantasia để tự hại, thì chiều hôm qua Fred đi đánh người, và lôi cả Cantor đi cùng cho vui.
C: Ha… cũng vui đấy.
Cantor thốt lên khi khóa tay tên học sinh mất dạy đó, tất nhiên là trong đầu mình thôi.
F: Sự thật thì… chúng ta yếu lắm nhỉ.
Fred đáp lại trong khi đánh lũ chặn đường mình.
C: Có lẽ vậy. Nhưng đừng vì thế mà không chống cự khi cần.
0849
Đúng vậy… đừng đối xử với chúng tôi như thế chúng tôi là một thứ ghê tởm và cần phải xóa bỏ. Như vậy là được. Chấp nhận? Có lẽ chúng tôi đã yêu cầu quá nhiều rồi.
“Vậy thì cả thế giới này sẽ đối xử với chúng tôi như cách thằng em trai “không quan tâm” chúng tôi ư?”
Vì một lý do nào đó mà tôi cảm thấy như thế là chưa đủ. Nó là sự khinh miệt và không hơn không kém. Như thể một người tự nhận mình có lòng vị tha khi để một con kiến đi qua vậy. Như vậy cảm giác muốn khóc vì không được yêu thương bởi bất kỳ ai, được yêu thương như là chính mình, được nói chuyện mà người khác có một chút để ý đến cảm xúc của chúng tôi.
“X buồn à? Sao buồn thế?”
Tôi muốn nói rằng đây là lời nói khiến chúng tôi vui nhất, nhưng không phải. Đây là cảm xúc duy nhất mà một số người có thể nhận diện được thì phải, tới mức mà “khuôn mặt vô cảm” của chúng tôi chảy xệ ra và cong lại.
“Sao hôm nay vui thế?”
Tôi nhớ trong đầu văng vẳng, có thể một ký ức xa xôi nào đó, mẹ tôi đã hỏi như vậy. Nếu có thì ít nhất cũng phải 10 năm trước rồi.
Chính tôi có nhận ra được cảm xúc của người khác không nhỉ? Chẳng có lý gì tôi trả lời được thay người được thấu hiểu (hoặc không). Được mệnh danh là “người duy nhất quan tâm đến ai đó” làm tôi sợ hãi. Nó đồng nghĩa là một ngày kia, dù do chán chường, bất lực, hay mệt mỏi của cá nhân mà tôi sẽ làm đau lòng người đó chứ không thể vĩnh viễn duy trì một mức độ ân cần như vậy.
Cảm giác như mối quan hệ đó chưa từng có sự hai chiều, ý là thấu hiểu LẪN nhau.
Làm sao mình có thể yêu cầu người khác thấu hiểu mình như mình thấu hiểu họ chứ? Không phải mình đã quá tự tin trong việc “đọc suy nghĩ” của họ rồi hay sao?
Mà chúng tôi vẫn luôn hiểu sai, nghe sai và nói sai mà.
Thế nên, chúng tôi khao khát không để cho Ichigo-chan phải đội vương miện ấy. Cái vương miện rẻ rách bằng nhựa đó! Ai cần chứ?
1311
How we relate to something?
Fred envisions himself, visually, in that situation. Someone said they started dissociating wildly after an incompatible drug. Fred then imagines it (without rendering much physics, so the processing brain is not overloaded) as himself folded… well, crumpled, over a couch, and dissociation as purple soda bubbles in a black abyss.
Don’t all neurotypical people… do that, simply so?
F: I suppose not. It could be a quirk of hyperphantasia.
C: You’ve been very mild with it.
F: Just what we were supposed to do! Back then… I see. Sometimes we go into overdrive, indeed, but being in control should demand too much effort after all.
C: Right, because when you run out of energy, you’re no longer in control.
F: Precisely. Balance is one thing, but I assume neurotypicals find it easy to cope in that they needn’t exert too much brain effort. I ASSUME. Can’t tell!
1328
Ai quý con mèo Kyon nhất nhà?

Lav ư?
Ồ, bạn đã đơn giản hóa câu chuyện rồi.
Cantor sẽ thơm con mèo Kyon quá nhiều vì bình thường ngại ôm do đã có vợ chồng.
C: Nhưng là mèo mà.
Kệ mẹ OCD.
Fred ghen với một con mèo made in China. Mà khi ghen (hay khi yêu cũng thế thôi), người ta thường nói những câu rất vô não.
F: Anh thơm Kyon bao nhiêu, anh phải thơm tôi chừng đó!! CỘNG 1.
C: Vậy 59 cái nhé?
F: Anh đã thơm Kyon 58 cái rồi cơ á???
C: Không, tôi định thơm thôi. 59 cái là cho Kyon, 60 cái là cho anh.
K: Anh lại symbolism rồi!
C: Xin lỗi. *chụt*… *chụt*
F: *rít lên* Nếu như tôi biến thành thỏ thì anh có thơm tôi gấp đôi không??
C: Không được?
F: Sao?
C: Tôi mỏi cổ.
F: Ô, giờ thì lại kêu.
C: Anh nhìn con Kyon bé như cái lỗ mũi thế này.
F: Vậy để tôi trèo lên mặt anh.
Thỏ Fred nho nhỏ trèo thật.
C: Tôi ngạt thở mất!! Cứu… *tiếng nhỏ dần*
F: À há! Tôi đã có cheat code nhận được số nụ hôn tối thượng! Chỉ cần ngồi vào mồm hắn là xong.
K: *lắc đầu* Hắn ta chỉ yêu anh thôi mà Fred. Quả là một bi kịch tầm cỡ Snezhnaya.
F: Hắn sẽ tỉnh lại mà.
K: Anh nghĩ tỉnh lại hắn ta sẽ làm gì anh? Anh suy nghĩ thật đơn giản.
Hắn ta sẽ tét mông thỏ mất!!!
C: Ý tưởng hay đấy.
